![]()
Đây có lẽ là câu hỏi mình nhận được nhiều nhất trong vài năm gần đây.
“Học quá lâu.”
“Nợ học phí.”
“Burnout.”
“AI sắp thay bác sĩ.”
“Residency ngày càng cạnh tranh.”
Nếu chỉ đọc tin tức hoặc lướt mạng xã hội, sẽ rất dễ có cảm giác rằng ngành Y đang trở thành một khoản đầu tư không còn xứng đáng.
Tuy nhiên, thực tế lại đang chỉ đến điều ngược lại.
Tuần vừa rồi, mình có cơ hội tham dự một buổi chia sẻ về định hướng phát triển của University of Nebraska Medical Center (UNMC) do Dr. H. Dele Davies trình bày.
Dr. Davies hiện là Chancellor (Hiệu trưởng) thứ chín của UNMC – University of Nebraska Medical Center (UNMC) – trung tâm y khoa học thuật (academic medical center) hàng đầu của bang Nebraska, bao gồm Trường Y, Trường Điều dưỡng, Trường Dược, Trường Nha, Trường Y tế Công cộng và nhiều chương trình đào tạo nhân lực y tế khác.
Đây cũng là nơi đào tạo nhiều chuyên gia y tế nhất bang Nebraska, đồng thời là một trong những trung tâm nghiên cứu và chăm sóc sức khỏe lớn của khu vực Trung Tây Hoa Kỳ.
Điều khiến mình ấn tượng nhất trong buổi nói chuyện hôm đó không phải là AI.
Cũng không phải là nghiên cứu.
Mà là ưu tiên số 1 trong toàn bộ chiến lược của UNMC – Prepare Nebraska’s Health Workforce – nghĩa là chuẩn bị nguồn nhân lực y tế cho Nebraska.
Ngay slide đầu tiên, Dr. Davies nói rất rõ: “Project Health will expand our ability to train health professionals in Nebraska.”
Nói cách khác, mục tiêu lớn nhất của họ là đào tạo thêm nhiều nhân lực y tế hơn cho bang Nebraska.
Và mình nghĩ điều này phản ánh một câu chuyện thực tế của toàn nước Mỹ – Nước Mỹ đang thiếu bác sĩ (và nhân viên y tế)
Theo báo cáo mới nhất của Association of American Medical Colleges (AAMC), đến năm 2036, Hoa Kỳ có thể thiếu từ 13.500 đến 86.000 bác sĩ.
Riêng nhóm Primary Care có thể thiếu từ 20.200 đến 40.400 bác sĩ.
Tại sao?
Bởi vì ba xu hướng đang diễn ra cùng lúc.
* Dân số Mỹ tiếp tục tăng.
* Người trên 65 tuổi ngày càng nhiều, kéo theo nhu cầu chăm sóc sức khỏe tăng mạnh.
* Trong khi đó, một phần rất lớn lực lượng bác sĩ hiện nay đang tiến gần tuổi nghỉ hưu.
Nói đơn giản hơn… Nhu cầu khám chữa bệnh đang tăng nhanh hơn khả năng đào tạo bác sĩ mới.
Khi một quốc gia thiếu nhân lực, cả hệ thống sẽ thay đổi.
Trong bài trình bày, Dr. Davies không chỉ nói về vấn đề, ông nói về những gì hệ thống đang làm để giải quyết nó.
– Đào tạo thêm nhân lực.
– Mở rộng năng lực đào tạo.
– Đầu tư vào cơ sở vật chất.
– Phát triển các chương trình mới.
Đó cũng là lý do “Prepare Nebraska’s Health Workforce” được đặt ở vị trí ưu tiên số một trong chiến lược của UNMC.
– Nếu thiếu nhân lực là một vấn đề của toàn xã hội…
– Thì giải pháp cũng phải đến từ toàn hệ thống.
– Từ chính quyền.
– Từ các trường đại học.
– Từ bệnh viện.
– Và từ các tổ chức đào tạo.
Còn AI thì sao?
Đây có lẽ là điều khiến nhiều người trẻ lo lắng nhất.
Nhưng điều thú vị là chiến lược AI của UNMC lại rất khác với những gì chúng ta thường thấy trên mạng.
Slide của Dr. Davies ghi rõ: “Our goal is to build AI literacy across UNMC while keeping people, ethics and our mission at the center.”
AI sẽ được sử dụng để:
* Đào tạo sinh viên và giảng viên sử dụng AI một cách có trách nhiệm;
* Thúc đẩy nghiên cứu;
* Cải thiện quy trình lâm sàng;
* Giảm các công việc hành chính lặp đi lặp lại.
Mục tiêu cuối cùng không phải là thay bác sĩ.
Mà là để bác sĩ, điều dưỡng và các nhân viên y tế có nhiều thời gian hơn dành cho người bệnh.
Theo mình, đó mới là cách nhìn thực tế về AI trong y tế.
Ngoài ra, hệ thống cũng nhận thấy việc kiệt quệ “burnout” là có thật.
Một slide khác giới thiệu chương trình Better Processes Initiative.
Mục tiêu rất rõ ràng: Giảm sự phức tạp không cần thiết, cải thiện sự hài lòng trong công việc và giúp nhân viên tập trung vào những nhiệm vụ quan trọng nhất.
Điều đó cho thấy các trường đại học và hệ thống y tế không hề phủ nhận áp lực của nghề Y.
Ngược lại, họ đang chủ động thay đổi quy trình để giảm bớt những gánh nặng không tạo ra giá trị.
Còn đối với bác sĩ quốc tế (IMG)?
Trong vài năm gần đây, ECFMG đã chuyển sang nền tảng MyIntealth, hiện đại hóa và số hóa quy trình xác minh hồ sơ, quản lý chứng chỉ và theo dõi quá trình đào tạo của bác sĩ quốc tế.
Quá trình chuyển đổi ban đầu không tránh khỏi những khó khăn kỹ thuật.
Nhưng xu hướng chung rất rõ ràng.
Hệ thống đang được hiện đại hóa để phục vụ việc đào tạo và quản lý lực lượng bác sĩ trong tương lai.
Song song với đó, nhiều bang của Mỹ cũng đang xem xét hoặc triển khai các chính sách nhằm tận dụng tốt hơn nguồn nhân lực bác sĩ quốc tế để giải quyết tình trạng thiếu nhân lực y tế.
Điều đó không có nghĩa con đường trở nên dễ dàng hơn.
– USMLE vẫn khó.
– Residency vẫn cạnh tranh.
– Tiêu chuẩn vẫn rất cao.
– Nhưng hướng đi của cả hệ thống đang cho thấy một điều:
Nước Mỹ đang cần nhiều bác sĩ hơn.
Vậy ngành Y ở Mỹ còn đáng để theo đuổi không?
Theo mình… thì là có
Không phải vì con đường này dễ dàng.
Mà vì nhu cầu của xã hội dành cho nghề này vẫn rất lớn.
Nếu một ngành vừa khó bước vào…
…vừa không có nhu cầu…
thì đó là một khoản đầu tư nhiều rủi ro.
Nhưng nếu một ngành rất khó bước vào…
…và cả quốc gia đang đầu tư hàng tỷ đô la để đào tạo thêm nhân lực vì không đủ người làm…
thì đó là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Đặc biệt, sau khi nghe chiến lược phát triển của UNMC, nhìn vào dữ liệu thiếu hụt bác sĩ trên toàn nước Mỹ, mình càng tin rằng:
Đây không phải là thời điểm tệ để theo đuổi ngành Y ở Mỹ.
Có lẽ, đây lại chính là một trong những thời điểm mà xã hội cần những người làm nghề này nhất.
Bạn nghĩ gì về những chia sẻ này? Hãy comment cho mình biết nhé.
Hãy chia sẻ nếu bạn cảm thấy hữu ích!
Dr. Christina Nguyễn
Phoenix Medical Academy