![]()
Mình chưa từng làm MC.
Và lần đầu tiên… là trước cả cộng đồng Việt của giáo xứ.
Khi được mời, mình đã ngập ngừng.
Không phải vì bận.
Mà vì một câu hỏi trong đầu:
“Mình có làm được không?”
Mình không phải MC.
Không quen sân khấu.
Không có kinh nghiệm dẫn chương trình.
Nhưng rồi, một cảm giác khác xuất hiện — nhẹ thôi, nhưng rất rõ: “Đây là cộng đồng của mình mà.”
Và mình đã nhận lời.
Không phải vì tự tin.
Mà vì mình muốn giúp sức.
Sau khi nhận lời, mình mới bắt đầu học … làm MC
– Ngồi viết từng lời dẫn cho từng tiết mục.
– Học hỏi từ anh MC cùng dẫn với mình- đứng chỗ nào, nói đoạn nào trước, nên nói thế nào, …
– Đi họp ban tổ chức, nghe mọi người bàn chuyện sân khấu, âm thanh, áo dài, thứ tự chương trình.
Những chi tiết mà trước đây mình chưa từng nghĩ tới — nhưng lại là cả một thế giới phía sau một buổi văn nghệ.
Mình đã nhận ra đây không chỉ là một chương trình văn nghệ.
Đây là cách người Việt xa quê giữ lại Tết, giữ lại tiếng Việt, giữ lại ký ức chung.
– Cho con cái sinh ra ở Mỹ.
– Cho thế hệ sau.
– Và cho chính chúng ta.
Tối hôm qua, khi bước ra sân khấu, mình không còn nghĩ nhiều về việc mình đang dẫn chương trình.
Mình nhìn xuống khán phòng thấy áo dài đủ màu, các cô chú lớn tuổi, mấy em nhỏ chạy qua chạy lại nói tiếng Việt xen tiếng Anh.
Một cảm giác rất lạ — rất Việt Nam, nhưng lại đang ở Mỹ.
Và mình nhận ra rằng “Quê hương không chỉ là nơi mình sinh ra, mà còn là nơi người Việt vẫn còn quây quần bên nhau.”
Mình dẫn chương trình không phải như một MC.
Mà như một người con Việt đang góp một phần rất nhỏ để Tết vẫn còn nơi đây.
Ở Mỹ.
Giữa cộng đồng mình.
Giữa những người có thể chưa từng sống ở Việt Nam nhưng vẫn gọi nhau là đồng hương.
Và đôi khi, cảm giác “thuộc về” không đến từ nơi mình sinh ra.
Mà đến từ nơi mình chọn góp phần giữ gìn.
Nếu bạn cũng từng có một khoảnh khắc khi bạn thấy mình thật sự thuộc về
– Một cộng đồng
– Một nơi chốn,
– Một phần bản sắc
Mình rất muốn nghe câu chuyện của bạn. ❤️
Dr. Christina Nguyen
Phoenix Medical Academy