LÝ DO KHIẾN MÌNH TỪNG MUỐN BỎ HỌC Y – CHIA SẺ TỪ MỘT BÁC SĨ TẠI MỸ

 

Mình suýt bỏ học Y …

– Không phải vì mình học kém.
– Không phải vì trường Y quá khó.

 

Mà vì mình đã á.m ảnh với câu hỏi “”Mình là ai?” “Đam mê thực sự của mình là gì?”

 

Mình bước vào trường Y với suy nghĩ rằng mình sẽ được học cách chữa bệnh, gặp bệnh nhân, và trở thành bác sĩ.
Nhưng hai năm đầu chẳng có gì giống như vậy.

 

Mỗi ngày chỉ là:
– Đi học.
– Ngồi giảng đường.
– Về nhà học.
– Cuối tuần thi.
– Rồi lặp lại.

 

Không giúp được ai.
Không có một khoảnh khắc nào khiến mình nghĩ:
“Đúng rồi, đây chính là điều mình sinh ra để làm.”

 

Chỉ có những cuốn sách ngày càng dày hơn và những kỳ thi ngày càng khó hơn.

 

Mình bắt đầu tự hỏi:
“Nếu đây thật sự là đam mê của mình, tại sao mình không cảm thấy hạnh phúc?
Nếu mình thật sự muốn làm bác sĩ, tại sao mỗi ngày lại nặng nề đến vậy?
Hay là mình đã chọn sai?”

 

Thế là mình bắt đầu nhìn sang những con đường khác.
– Mình học chụp ảnh, làm đồ thủ công.
– Mình tìm hiểu mỹ phẩm.
– Mình nghĩ đến kinh doanh.

 

Những việc đó cho mình cảm giác thành công rất nhanh.
Chụp được một bức ảnh đẹp, làm được một món đồ đẹp, mình thấy rất vui.

 

Trong khi đó, học Y là hàng tháng trời cố gắng mà vẫn không biết mình đang tiến gần đến điều gì.
– Không có phần thưởng tức thì.
– Không có ai vỗ tay.
– Không có cảm giác gọi là “đam mê”.

 

Rồi mình bắt đầu lao vào những câu hỏi lớn hơn:
– Mình là ai?
– Mình sinh ra để làm gì?
– Đâu mới là con đường thật sự dành cho mình?

 

Mình đọc sách.
Mình phân tích bản thân.
Mình cố tìm một câu trả lời đủ lớn để giải thích cho cả cuộc đời mình.

 

Thậm chí, mình còn xin nghỉ học một tháng và một mình đi “chữa lành.”

 

Nhưng sau một tháng, mình không tìm thấy bản thân.
Mình chỉ tìm thấy một đống bài vở đã bị bỏ lại phía sau.

 

Đã có lúc mình thật sự muốn bỏ học Y.
Mình nghĩ: “Nếu đây không phải đam mê của mình thì tiếp tục để làm gì?”

 

Nhưng có một thứ đã giữ mình lại.
Không phải một bài diễn thuyết truyền cảm hứng.
Không phải một khoảnh khắc giác ngộ.

 

Mà là… Khoản nợ tiền học lên đến hàng trăm ngàn đô la Mỹ.

 

Mình nghĩ: “Nếu bây giờ bỏ học, mình sẽ làm gì để trả số nợ này?”

 

Mình không có kế hoạch gì.
Không biết mình thực sự muốn làm nghề gì.
Cũng không biết tương lai sẽ đi về đâu.

 

Vậy nên mình chỉ còn một lựa chọn: Quay lại học.

 

Mình vượt qua từng kỳ thi.
Mình tốt tốt nghiệp.
Vào bác sĩ nội trú.
Rồi trở thành bác sĩ.

 

Bây giờ, sau gần 10 năm trong nghề, nhìn lại mình mới nhận ra:
Khoản nợ đó đã cứu cuộc đời mình.

 

Nếu ngày ấy mình có thể dễ dàng bỏ đi, có lẽ mình đã bỏ thật.

 

Và nếu mình bỏ thật, mình sẽ không bao giờ biết rằng phía sau những năm tháng khô khan trên giảng đường là một công việc mà mình có thể làm tốt, yêu quý, và tự hào.

– Mình sẽ không biết cảm giác được một bệnh nhân tin tưởng.
– Không biết cảm giác giúp ai đó vượt qua một giai đoạn khó khăn.
– Không biết niềm vui khi được hướng dẫn cho các thế hệ sinh viên.

 

Những điều ấy không xuất hiện khi mình ngồi trong phòng và tự hỏi: “Mình là ai?”
Chúng chỉ xuất hiện sau khi mình tiếp tục bước đi.

 

Đó là lúc mình hiểu ra: “Mình không thể nghĩ ngợi và phân tích để tìm ra mình là ai.”
– Mình phải sống.
– Phải làm.
– Phải va chạm với thực tế.
– Phải thử một việc khi mình còn vụng về.
– Phải tiếp tục trong những ngày chẳng cảm thấy hào hứng.

 

Rồi từng lựa chọn, từng thất bại và từng ngày không bỏ cuộc sẽ dần tạo nên con người mình.

 

Đam mê cũng không phải lúc nào là thứ có sẵn để chúng ta đi tìm.

– Có những công việc ban đầu chẳng hề khiến ta rung động.
– Nhưng khi làm đủ lâu, ta bắt đầu giỏi hơn.
– Khi giỏi hơn, ta tạo ra kết quả.
– Khi nhìn thấy giá trị mình tạo ra, ta bắt đầu yêu điều mình làm.

 

Nhiều khi, chúng ta không giỏi vì đã có sẵn đam mê.
Chúng ta tìm thấy đam mê vì đã đủ kiên trì để trở nên giỏi.

 

Dĩ nhiên điều này không có nghĩa là cố chấp ở lại một con đường sai.
Có những môi trường cần phải rời đi.
Có những lựa chọn thực sự không phù hợp.

 

Nhưng đừng vội kết luận một con đường là sai chỉ vì giai đoạn đầu của nó chưa mang lại cho chúng ta niềm vui.

 

Đừng nhầm sự khó khăn với sự sai đường.
Đừng nhầm cảm giác chán nản nhất thời với việc mình không có đam mê.

 

Và đừng từ bỏ một tương lai lớn chỉ vì hiện tại chưa đủ thú vị.

 

Nếu hôm nay bạn chưa biết mình là ai, không sao cả.
Bạn không cần phải tìm ra câu trả lời cho cả cuộc đời ngay lúc này.

 

Hãy nhìn vào việc đang ở trước mặt và tự hỏi: “Mình có thể làm việc này tốt đến mức nào?”
Rồi làm hết sức.

 

Không phải vì đó chắc chắn là định mệnh của bạn.
Mà vì chính quá trình làm một việc nghiêm túc sẽ dạy bạn nhiều điều về bản thân hơn hàng nghìn giờ ngồi suy nghĩ.

 

Nếu được quay về gặp cô sinh viên Y khoa hoang mang của mười mấy năm về trước, mình sẽ nói:
“Cuộc đời không là một hành trình đi tìm bản thân, mà là một quá trình tạo ra bản thân.

 

Vậy nên hãy dám làm, dám sai, dám học và dám tiếp tục bước về phía trước.
Đến một ngày nhìn lại…

 

Bạn sẽ biết mình là ai.
Không phải vì bạn đã đi tìm.

 

Mà vì bạn đã sống.”

 

Bạn nghĩ gì về những chia sẻ này? Hãy comment cho mình biết nhé.

 

Hãy chia sẻ nếu bạn cảm thấy hữu ích!

 

Dr. Christina Nguyễn

Phoenix Medical Academy

TRỞ THÀNH BÁC SĨ TẠI MỸ

Bạn muốn học cách giao tiếp với bệnh nhân bằng Tiếng Anh theo chuẩn Y khoa Mỹ, tìm hiểu thêm về những tư duy và kỹ năng cần thiết để thành công trong ngành Y tại Mỹ, hoặc biết thêm về cuộc sống của một bác sĩ tại Mỹ?

TRỞ THÀNH BÁC SĨ TẠI MỸ

Bạn muốn học cách giao tiếp với bệnh nhân bằng Tiếng Anh theo chuẩn Y khoa Mỹ, tìm hiểu thêm về những tư duy và kỹ năng cần thiết để thành công trong ngành Y tại Mỹ, hoặc biết thêm về cuộc sống của một bác sĩ tại Mỹ?

Bạn thấy bài viết ý nghĩa, hãy chia sẻ cho mọi người cùng biết nhé!

Để lại một bình luận

 Dr. Christina Nguyễn
Bác Sĩ Gia Đình tại Mỹ

Cách đây nhiều năm, khi mình ngồi viết bài luận đăng ký học bổng của Bill Gates, mình đã viết …(đọc thêm)

Nhận bài viết mới qua Email